Tú tài nương tử
Phan_37
Uồng Thừa Trạch không chút hứng thú lắc đầu, “Ta không thích đánh giặc, không đi với ngươi.”
Minh nhi hư hừ hai tiếng, sau đó cẩn thận thưởng thức cây cung mới của mình, còn không quên nói cho đám tiểu bằng hữu mình làm sao mà thắng được đại tướng quân, nó khoa chân múa tay vui sướng nói xong, đem bản thân miêu tả trở nên vô cùng oai phong, đám tiểu bằng hữu nghe xong kinh ngạc cảm thán.
Thẩm Nghị cảm ơn phó tướng, vốn muốn giữ phó tướng lại ăn cơm, nhưng phó tướng lại cười khéo léo từ chối, “Trong doanh vẫn còn nhiều việc, tại hạ phải mau chóng trở về, đa tạ ý tốt của thái phó đại nhân, tại hạ không quấy rầy nữa.”
Cứ từ chối mãi, vị phó tướng tới tặng kia cũng rời đi.
Thẩm Nghị lại nhìn cung, mày nhíu thật chặt.
“Cung này thật sự do Minh nhi thắng được? Tướng quân kia thật sự đồng ý năm mười sáu tuổi sẽ thu nó?” Trinh nương lo lắng hỏi.
Thẩm Nghị nhìn khuôn mặt tười cười đắc ý của Minh nhi, bất đắc dĩ nói, “Cung cũng đã đưa đến còn giả được sao, aiz….”
Buổi tối khi ăn cơm, Minh nhi không thể che dấu được sự kích động trong lòng nó, lúc ăn còn không an phận, đùa nghịch với Cẩm nhi hai tuổi cười không ngừng. Thẩm Nghị cùng Trinh nương lại ăn mà không chút mùi vị.
Thẩm Huy cũng nghe được Hoa Đào nói về chuyện này, Minh nhi hiếu động thích võ ở thư viện Tùng Nhân đã sớm có tiếng, nhưng yêu võ là một chuyện, tòng quân đánh giặc lại là chuyện khác, đánh giặc thì sẽ có thể chết người, đao kiếm nào có mắt, ai có thể cam đoan có thể luôn thắng trên chiến trường? Cũng sẽ không bao giờ bị thương?
Phu thê họ thừa dịp Minh nhi không ở nhà khuyên Thẩm Nghị cùng Trinh nương, đơn giản thừa lúc tâm tính Minh nhi chưa rõ, dập tắt lòng muốn tòng quân này của nó, như vậy, vấn đề liền được giải quyết.
Thẩm Nghị cứ cân nhắc mãi, vẫn cảm thấy nên hỏi rõ ý của Minh nhi, Minh nhi không còn nhỏ nữa, tám tuổi gần chín tuổi, đứa nhỏ khi lớn cũng có suy nghĩ của chính mình, nếu nó chỉ nhất thời cảm thấy thích thú, việc này liền bỏ đi thôi, Nhóm đại nhân đôi khi quá mức gượng ép, có thể sẽ gây ra kết quả ngược lại.
Gọi Minh nhi đến, Thẩm Nghị mang vẻ mặt nghiêm túc nói, “Minh nhi, cha hy vọng con hiểu được việc tòng quân có nghĩa gì. Đánh giặc không phải trò chơi, lên chiến trường cần giết địch, con có biết giết địch nghĩa là gì không? Chính là giết chết một người! Người kia, hắn cũng có cha mẹ, cũng có thân nhân, cũng có huynh đệ tỷ muội, chỉ bởi vì không cùng quốc gia, hoặc nói, bởi vì không chung mục đích mà phải giết chết hắn. Minh nhi, người chết đi, chẳng còn gì nữa. Ra trận còn có thể bị thượng, còn có thể nguy hiểm tới tính mạng, hài tử, con phải rõ ràng chứ!”
Minh nhi lần đầu tiên tự hỏi cẩn thận một lúc, sau đó đưa đôi mắt sáng ngời nhìn lên, kiên định nói, “Cha, con thích quân nhân, con cũng muốn trở thành quân nhân. Con biết tòng quân ra trận có nghĩa gì, con cũng biết có thể bị thương, nhưng phụ thân, con thích loại cuộc sống như vậy, ngày như bây giờ quá bình thản, con thật sự không thích.”
“Minh nhi, cha cùng nương con, đều không hy vọng con tòng quân, con giờ còn nhỏ, chờ con lớn lên, có lẽ con sẽ có ước vọng khác, Minh nhi, con…” Thẩm Nghị khuyên.
Minh nhi kiên định ngắt lời hắn, “Cha! Sẽ không thay đổi, đây là việc con muốn làm nhất. Thanh Phong ca ca nói cho con biết rất nhiều chuyện trong quân doanh, con muốn làm tướng quân, nhất định phải làm tướng quân!”
“Con…” Thẩm Nghị muốn nói gì, lai vì ánh mắt kiên định của Minh nhi mà nuốt xuống.
“Thôi thôi, con ra ngoài đi.”
Minh nhi nhìn thần sắc ảm đạm của phụ thân nhà mình thì hơi sửng sốt, yên lặng đi ra ngoài.
Nó vừa đi ra, mành buồng trong được vén lên, sau mành là Trinh nương với vẻ mặt đau lòng. Thẩm Nghị ngẩng đầu nhìn thê tử, trong lòng hai người đều khó chịu không nói lên lời.
Qua vài ngày sau, Thẩm Nghị mời riêng một sư phó võ nghệ tốt tới, thuê phòng ở dưới chân núi, chăm lo chu đáo, qua buổi trưa nào cũng đưa Minh nhi tới học võ. Minh nhi ngoài miệng chưa nói, nhưng trong lòng lại vô cùng vui mừng, thật sự gắng sức theo sư phó học võ.
Thẩm Huy biết được, chỉ hít sâu, “Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ!”
Hoa Đào có chút không thể tiếp nhận được, ai cũng biết tòng quân không phải chuyện tốt gì. Lại nói, bọn họ là thế gia văn nhân, chỉ có đứa nhỏ nhà võ quan mới cần đi theo con đường này, nàng nói với Trinh nương về chuyện này, thẳng thừng oán trách Thẩm Nghị quá chiều con, Trinh nương nghe xong, thầm thở dài, “Đứa nhỏ kia từ nhỏ đã nói phải làm tướng quân, ngày đó cha nó tìm nó nói chuyện, nó vẫn kiên trì muốn tòng quân, tướng công cũng chỉ có thể làm như vậy, bây giờ học nhiều một chút, sau này cũng có thể bảo đảm.”
“Không cần gì khác, chỉ mong có thể an tâm! Cũng may hiện tại thiên hạ thái bình, cũng không có chiến loạn. Học thêm một chút luôn có lợi, nói không chừng ngày sau trưởng thành sẽ không muốn tòng quân nữa.”
Rốt cuộc Thẩm Nghị Trinh nương mới là cha mẹ đẻ, Hoa Đào dù thương đứa nhỏ cũng không thể nói thêm gì nữa.
Chương 76: Thân thích Hà gia tới chơi
Trinh nương cảm thấy mình gần đây không thoải mái, buổi sáng thì tham ăn, ăn cơm lại không chút vị. Hiện tại chiều nào sau giờ học Thẩm Nghị cũng muốn đưa Minh nhi tới chỗ sư phó dạy võ học tập, mỗi ngày Thẩm Nghị sẽ ở đâu đó đợi Minh nhi học xong, hai phụ tử mới cùng trở về.
Cứ mỗi ngày như vậy, thời gian dùng cơm chiều cũng chậm lại, nhóm đại nhân thì không sao, nhưng Cẩm nhi mới hơn hai tuổi lại không thể chịu đói, vừa tới hoàng hôn thì thời thời khắc khắc ngóng về phía cửa, mong ngóng phụ thân cùng đại ca sớm trở về.
Trinh nương cảm thấy bản thân cũng giống như Minh nhi vậy, trở nên đặc biệt không thể chịu đói được, hai ngày trước đó, điểm tâm mà Tam Nha xuống núi mua về đã hết rồi.
Nàng đã từng sinh hai hài tử, đương nhiên biết mình sao lại như vậy, chờ khi Thẩm Nghị về sẽ cho hắn kinh hỉ.
Để Cẩm nhi tự chơi trên kháng, Trinh nương cùng Tam Nha cùng ngồi thêu thùa, cùng nói chuyện phiếm.
“Tam Nha, ngươi năm nay bao tuổi rồi nhỉ?” Trinh nương bắt đầu chuẩn bị quần áo cho hài đồng, tuy rằng phần lớn xiêm y của Cẩm nhi đều là xiêm y của Minh nhi mặc để lại, nhưng cũng không thể không làm chút đồ mới nào, hai hài tử đều rất mau lớn, chỉ qua mấy tháng, quần áo đã ngắn rồi.
Nhất là quần áo của Minh nhi, mỗi ngày luyện võ, phí hài phí quần áo, việc này khiến Trinh nương giúp may quần áo cho Cẩm nhi, quần áo của Minh nhi thì do Tam Nha giúp làm.
Tam Nha cắn đứt một đầu chỉ, lại xe chỉ luồn kim, rồi mới trả lời Trinh nương, “Bẩm phu nhân, nô tì năm nay mười chín rồi.”
Trinh nương hơi dừng lại một chút, “Thật nhanh đó, nháy mắt mà ngươi đã trở thành đại cô nương mười chín tuổi rồi.”
Tam Nha cười cười, Trinh nương không khỏi cẩn thận đánh giá nàng, Tam Nha thật sự lớn rồi, mặt mũi cũng nẩy nở, thân mình cũng phập phồng yểu điệu, lúc trước ba tiểu nha hoàn, Hỉ nhi đã sớm thành thần, gả cho một tiểu nhị trong hiệu vải Thẩm Ký, tiểu tử béo béo tròn tròn. Đông oa cũng đã cùng sai vặt của Thẩm Huy là Phúc Sinh định thân, chỉ còn chờ vào cửa nữa thôi.
Trinh nương khâu hai mũi, cười hỏi, “Ngươi cũng đã là đại cô nương, có vừa ý tiểu tử nào chưa?”
Tam Nha xấu hổ đỏ mặt, quay người qua, “Nào có, phu nhân cứ chọc Tam Nha tìm vui đâu. Tam Nha muốn hạ phu nhân cùng lão gia cả đời!”
“Vậy sau này ngươi đừng trách ta khiến ngươi chậm trễ đó, oán ta không cho ngươi lập gia đình.” Trinh nương đùa.
Tam Nha càng thêm thẹn thùng, “Phu nhân nói nữa ta sẽ không ngồi cùng phu nhân nữa đâu.”
Trinh nương cười trấn an, “Rồi rồi rồi, ta không nói, ngươi cũng phải vì bản thân mà quyết định đi, ta cũng sẽ lưu ý giúp ngươi, gái lớn không thể lưu lại mãi, luôn phải xuất giá mà.”
Tam Nha giống như nghe thấy chuyện gì vô cùng đáng sợ, ngẩng đầu lên, “Phu nhân…. Phu nhân có phải đã nhìn trung ai, muốn gả Tam Nha đi không?”
Trinh nương thấy nàng hoảng sợ, nghe nàng nói như vậy không khỏi cười rộ lên, “Nha đầu nhà ngươi, bình thường thì ngoan ngoãn lắm, lần này lại còn muốn dọa ta. Ta nếu nhìn trúng ai, chắc chắn sẽ nói với ngươi, sẽ không tự dưng gả ngươi đi đâu.”
Tam Nha lúc này mới yên lòng, khẽ ừ một tiếng, không nói gì nữa.
Chiều đến, thủ vệ gác cửa thư viện đến báo, có người muốn gặp phu nhân Thẩm thái phó.
Trong thư viện này chỉ có duy nhất một vị thái phó là Thẩm Nghị, phu nhân Thẩm thái phó tất nhiên là Trinh nương, khi Tam Nha truyền lời Trinh nương còn thấy lạ, ai có thể tới gặp nàng? Nghĩ nghĩ, nàng để Tam Nha truyền lời ra ngoài.
Tam Nha ra viện, nói, “Phiền toái các ngươi truyền lời lại, bà nội nhà ta nói, có khách lạ thì tới tìm lão gia nhà ta. Nữ quyến chúng ta không tiện gặp khách.”
Người nọ mỉm cười, “Phiền tỷ tỷ lại tới truyền lời, người tới là bá bá của phu nhân, muốn thương lượng chuyện để cha mẹ phu nhân nhập phần mộ tổ tiên lúc trước.” Thư viện Tùng Nhân là thư viện hoàng gia, quản lý rất nghiêm. Hai lão hán tiến đến, một người xưng là đại bá của phu nhân thái phó, một người xưng là nhị bá phu nhân thái phó. Rất có vai vế, bọn họ cũng không dám chậm trễ, thế mới tiến đến thông báo.
Tam Nha nhíu mi, người Hà gia tuy nàng chưa gặp qua nhưng cũng đã nghe nói qua, chuyện này nàng không dám quyết định, vào nhà nói cho Trinh nương, Trinh nương nghe xong trầm tư một lát mới nói.
“Ngươi đi theo hắn, nếu đại bá phụ nhị bá phụ đều đến, vậy mời vào đi.”
Tam Nha vén áo thi lễ rồi ra ngoài.
Đến cửa đại môn quả nhiên thấy hai lão hán, một người béo chút là Hà Đại Lang, một người có xương gò má hơi cao, hai má hao gầy là Hà Nhị Lang. Tam Nha bởi vì không biết liền nhìn nhiều một chút, dẫn tới Hà Nhị Lang trừng mắt nhìn nàng một cái, “Ánh mắt tiểu nha đầu này là sao, phu nhân nhà ngươi thấy chúng ta còn phải gọi một tiếng bá bá đó, mau chóng dẫn đường, nhìn đông rồi lại nhìn tây, cẩn thận ta nói với phu nhân nhà ngươi, bảo nàng đuổi ngươi đi đó!”
Tam Nha tức giận khẽ hừ một tiếng, lần gặp mặt đầu tiên này khiến nàng cảm thấy hai vị trưởng bối Hà gia chẳng phải người tốt đẹp gì.
Một đường đi tới Thẩm gia, thấy Thẩm Nghị cùng Trinh nương ở tại một cái tiểu viện, Hà Nhị Lang có chút chần chừ hỏi Hà Đại Lang, “Đại ca, chúng ta có phải hỏi lầm rồi không, thái phó kia kỳ thật không phải phu quân của Trinh nương đi. Huynh xem cái viện này, còn không lớn bằng nhà chúng ta nữa, đường đường là thái phó mà lại ở trong loại nhà này sao?”
Hà Đại Lang sờ sờ chút râu lưa thưa dưới cằm, lắc đầu, “Không sai đâu, không thấy khi chúng ta nói Thẩm Nghị, thủ vệ kia đều gọi thái phó đại nhân sao?”
Mở cửa sân, Trinh nương đã đứng ở cửa, nhìn thấy bọn họ đến, Trinh nương tiến lên hành lễ, “Đại bá phụ Nhị bá phụ khỏe ạ.”
Dù không thích, nàng dù sao cũng là vãn bối, lễ nghĩa cũng không thể quên.
Hà Đại Lang cùng Hà Nhị Lang liếc nhìn nhau, Hà Đại Lang bước lên trước muốn nâng dậy, Trinh nương đã tự dậy, sắc mặt Hà Đại Lang lúc này hơi khó coi.
Trinh nương cười ha ha vén mành lên, “Đại bá phụ cùng Nhị bá phụ xin mời vào bên trong ngồi, Tam Nha pha trà đi.”
Không ai lại đánh người tươi cười, Hà Đại Lang cùng Hà Nhị Lang đến có chuyện quan trọng, tự nhiên cũng không so đo việc nhỏ này.
Hà Đại Lang cùng Hà Nhị Lang vào phòng, liền thấy trên kháng là Cẩm nhi đang chơi đùa, nhưng rất nhanh, bọn họ bắt đầu quan sát bài trí trong phòng, chỉ thấy đồ dùng trong phòng đều rất đơn giản, không tràn đầy vàng bạc ngọc ngà như trong tưởng tượng của bọn họ, Hà Đại Lang cùng Hà Nhị Lang không khỏi có chút thất vọng.
Tam Nha bưng trà lên, Trinh nương mời, “Đại bá phụ nhị bá phụ, mời ngồi.”
Hà Đại Lang cùng Hà Nhị Lang ngồi xuống, thấy trong chén trà trước mặt, nước trà trong trẻo, uống một ngụm hương vì vương vấn, Hà Đại Lang không khỏi khen, “Quả là trà ngon, không hổ là thứ trong phủ thái phó, trà này là thứ mà gia đình bình thường như chúng ta không uống được.”
Trinh nương mỉm cười, “Chỉ là chút trà thôi, cũng chẳng phải trà đặc biệt trân quý gì, đây là trà bán dưới chân núi tiết Thanh Minh trước, một trăm hai mươi văn một cân, gia đình bình thường đa phần uống loại này.”
Hà Đại Lang ngượng ngùng cười, đặt chén trà xuống.
“Hai vị bá phụ tới Hồ Châu chơi, hay là…” Thấy bọn họ không nói, Trinh nương mở miệng trước.
Hà Đại Lang vừa nghe tinh thần liền phấn chấn hẳn lên, tràn đầy tươi cười nói, “Là thế này, Trinh nương a, cha cùng nương cháu mất đã lâu như vậy, có phải cũng nên thương lượng chuyện nhập phần mộ tổ tiên hay không? Dù sao cũng là người Hà gia chúng ta, quả thật không có đạo lý mai táng bên ngoài.”
Trinh nương nghi hoặc hỏi, “Vậy muốn chúng ta ra bao nhiêu?” Chuyện không có lợi, mấy đại bá của nàng sẽ không làm đâu.
Hà Đại Lang cùng Hà Nhị Lang nghe vậy đều nở nụ cười, Hà Nhị Lang mang vẻ mặt hiền lành cười, “Nha đầu nhà ngươi, chúng ta có phải người một nhà nữa không vậy? Còn cần các ngươi chi gì chứ, âm trạch đều được ta và Đại bá phụ cháu trông coi, chỉ chờ các cháu trở về thì có thể để cha mẹ cháu nhập phần mộ tổ tiên.”
Bọn họ càng như vậy, Trinh nương càng không dám tùy tiện đồng ý. Chuyện này càng thêm cổ quái, “Việc này để ta cùng tướng công nói một chút đã, đại bá phụ cùng nhị bá phụ hiện tại ở nơi nào?”
Trinh nương chuyển đề tài, nói chuyện phiếm cùng Hà Đại Lang Hà Nhị Lang một chút.
Buổi tối Thẩm Nghị theo lệ đón Minh nhi trở về, Tam Nha sớm đã nghênh đón, bô bô nói chuyện Hà Đại Lang Hà Nhị Lang đến chơi, Thẩm Nghị nghe xong khẽ gật đầu.
“Bọn họ giờ còn ở trong nhà sao?”
Tam Nha gật đầu, “Phu nhân mời họ ở lại ăn cơm, nhưng vẫn đang chờ lão gia cùng đại thiếu gia mà.”
Chờ Thẩm Nghị cùng Minh nhi vào nhà, Tam Nha mới dọn thức ăn lên, có khách tới, đồ ăn hôm nay cũng phong phú hơn nhiều. Thẩm Nghị còn cầm ra một bình rượu, rượu này do Phùng tiên sinh đưa đến. Thẩm Nghị ngày thường rất ít khi uống rượu, sau khi nhận rượu này vẫn để trong phòng bếp.
Rượu được nhưỡng mười năm, vừa mở ra, hương rượu thoang thoảng khắp phòng. Hà Đại Lang Hà Nhị Lang cứ một ly lại một ly, Thẩm Nghị bồi hai chén lại thôi không uống nữa. Hà Đại Lang cùng Hà Nhị Lang cũng không thấy ngại, hai người đối ẩm, uống hết cả vò rượu.
Ăn xong cơm, bọn họ còn muốn ngủ lại nhà Thẩm Nghị, còn chưa kịp mở miệng, Thẩm Nghị liền gọi người tiễn bọn họ về tiểu khách sạn dưới núi.
Buổi tối hai phu thê nói về chuyện nhậm phần mộ tổ tiên, Thẩm Nghị trầm ngâm, “Nàng có tin rằng mấy đại bá của nàng tốt như vậy hay không?”
Trinh nương lắc đầu, “Chuyện này không biết đã nói đến bao nhiêu lần, cũng không thấy bọn họ đồng ý, nay lại tự bám lấy, khẳng định có chuyện cầu xin chúng ta, hoặc có nguyên nhân gì khác.”
Thẩm Nghị gật đầu, “Trước cứ theo dõi đã, nhiều năm như vậy rồi, cũng chẳng nóng vội một hai ngày.”
Trinh nương đột nhiên xấu hổ đỏ mặt, kéo tay Thẩm Nghị đặt lên bụng mình, nói nhẹ bên tai Thẩm Nghị, “Thiếp hình như… có…”
Thẩm Nghị giống như không tin được, lại sờ sờ mới giật mình vui vẻ hỏi, “Nàng nói nàng lại có? Là nam hai hay nữ hài? Mấy tháng?”
Trinh nương oán trách liếc hắn một cái, “Chàng a tên ngốc tử, cũng đâu phải lần đầu tiên làm cha. Thiếp sao mà biết nam hài hay nữ hài, còn chưa mời đại phu đến xem đâu, vốn hôm nay muốn mời đại phu xem thử, nhưng mà… vẫn để mai đi.”
Thẩm Nghị vui vẻ tựa như trẻ nhỏ, ôm Trinh nương vui mừng nói, ‘Được, mai chúng ta mời đại phu đến xem chút. Lần này khẳng định là nữ hài, ta hiện tại chỉ mong có nữ nhi thôi.”
Trinh nương bật cười thành tiếng, “Người ta đều hy vọng nhiều tử nhiều phúc, đến chàng lại cứ mong khuê nữa là sao.”
Thẩm Nghị rung đùi đắc ý nói, “Chúng ta đã có hai nhi trư, tự nhiên phải có nữ nhi mới tốt.”
“Nhanh đi ngủ đi thôi, chờ mười tháng nữa chẳng phải sẽ biết là nhi tử hay là nữ nhi sao.” Trinh nương cười nói, tay Thẩm Nghị lại đưa qua giúp nàng vén chăn lại, hai người ôm nhau ngủ say sưa.
Hôm sau, Tam Nha mời đại phu tới xem, quả nhiên đã có thai hơn một tháng rồi. Dựa theo tập tục, phải ba tháng sau mới được báo với mọi người, cho nên đối với người bên ngoài, Tam Nha chỉ nói Trinh nương không được khỏe, mời đại phu đến bốc thuốc.
Hà Đại Lang Hà Nhị Lang muốn gặp Trinh nương, lần này Trinh nương đã có thể khẳng định bọn họ có chuyện muốn nhờ vả, nhưng nàng không gặp, nói mình không khỏe, không tiện gặp khách.
Hà Đại Lang Hà Nhị Lang tuy rằng trong lòng rất khó chịu, nhưng hiện tại bọn họ cần cậy nhờ người ta, cũng chẳng thể nói gì, chỉ có thể nói không quấy rầy Trinh nương nữa. Còn xuống thôn trang dưới chân núi mua chút trứng gà để Tam Nha đưa về, nói là tặng cho Trinh nương bồi bồ thân thể.
Nhìn trứng gà Trinh nương liền cười, hai đại bá này của nàng trong nhà cũng có chút tiền, nhưng lại chỉ tặng có mấy quả trứng gà. Thôi thôi, có thể tặng trứng gà cũng đã không tồi rồi.
Chương 77: Cái gọi là “bà con”
Hà Đại Lang cùng Hà Nhị Lang cứ bám diết không buông, ngày thứ ba lại muốn tới gặp Trinh nương, đúng lúc Thẩm Nghị đến ngày nghỉ, mời bọn họ tiến vào. Hà Đại Lang Hà Nhị Lang nói đến nói đi cũng chỉ là chuyện mộ phần của phu thê Hà Tứ Lang, lần nữa cam đam cái gì cũng không cần.
Thẩm Nghị cùng Trinh nương sau khi thương lượng quyết định, mặc kệ bọn họ sau đó muốn gì, hiện tại cứ để phu thê Hà Tứ Lang nhập phần mộ tổ tiên mới là chuyện quan trọng, chuyện này xong xuôi xong mới xem xét bọn họ muốn gì.
Hà Đại Lang Hà Nhị Lang thấy phu thể Thẩm Nghị đồng ý rồi, vui vẻ liên tục nói đi về trước chuẩn bị, sự hưng phấn này của bọ họ, càng khiến Thẩm Nghị cùng Trinh nương nghi ngờ.
Viết thư gửi cho Diệu nhi, Thẩm Nghị cũng xin phép thư viện, hai người một trước một sau trở về Thẩm Gia, Nghỉ ngơi chưa được nửa ngày, Hà Đại Lang đã cho con mình đi tới mời Thẩm Nghị đi nhìn phần âm trạch đã sớm chuẩn bị tốt.
Thẩm Nghị mang Diệu nhi đi cùng, dù sao Diệu nhi mới là nhi tử độc nhất của tứ phòng Hà gia, Minh nhi cũng nháo muốn đi góp vui, Trinh nương bị nó làm phiền, nên đành đưa Minh nhi theo luôn.
Đám người Thẩm Nghị dạo quanh một vòng, phát hiện Hà gia lần này cũng đã bỏ tiền, vị trí âm trạch của phu thê Hà gia rất tốt, còn mời đại sư âm dương xem phong thủy nữa, Thẩm Nghị thấy rất tốt, mời đại sư âm dương xem hộ ngày giờ.
Từ trên núi xuống, Hà Đại Lang nhất quyết mời ba người Thẩm Nghị đi ăn cơm, Thẩm Nghị liên tục từ chối, nhưng không chịu nổi sự nhiệt tình của nhà người ta, nên vẫn đi.
Thẩm Nghị vốn đang kỳ quái thái độ Hà gia sao lại thay đổi lớn như vậy, nhưng sau khi tiến vào đại viện xong thì lập tức hiểu được. Một bàn lớn thức ăn đã được chuẩn bị sẵn, ngay cả Huyện lệnh đại nhân cũng đã chờ ở đó từ lâu.
Huyện lệnh đại nhân họ Hà, vốn chẳng có quan hệ gì với Hà gia, là người ngoại tỉnh. Nhưng từ sau khi biết Hà gia có cô gia là thái phó của đương kim thiên tử, liền vội vàng nói chuyện thân thích với Hà gia, nói bao đời tổ tiên trước kia là thân nhân với Hà gia, người Hà gia cũng có suy nghĩ của riêng mình, hai bên cùng hỗ trợ, bởi vì Huyện lệnh tuổi còn trẻ, Hà Đại Lang cứ vậy thu được biểu đệ, mỗi ngày đều kêu biểu đệ biểu ca vô cùng thân thiết.
Hà huyện lệnh vừa thấy Thẩm Nghị đến liền tiến lên tiếp đón, “Thái phó đại nhân, hạ quan bái kiến thái phó đại nhân.”
Thái phó là một trong “tam công”, Thẩm Nghị tuy có danh thái phó, nhưng không tham dự chính sự, lãng phí một chức danh chính nhất phẩm. Nhưng bởi hắn không tham dự chính sự, lại có quan hệ rất thân với hoàng đế, điều này vô hình khiến địa vị Thẩm Nghị trở nên có chút siêu nhiên, ngày thường Thẩm Nghị thực chú ý điểm ấy, cũng không lén kết giao với quan viên. Huyện lệnh chỉ có thất phẩm, cho nên Hà huyện lệnh vừa thấy Thẩm Nghị liền bái lạy, cũng không đáng trách.
Nhưng Thẩm Nghị mất hứng, Hà gia hiện tại muốn làm gì, hắn xem như hiểu được đôi chút, rõ ràng đánh chủ ý lên danh hào của hắn để liên hệ với quan viên mà thôi.
Huyện lệnh kia rất biết nhìn sắc mặt người khác, Thẩm Nghị mất hứng, liền dùng mắt ra hiệu cho Hà Đại Lang, Hà Đại Lang lấy lòng tiến lại, “Cô gia, chúng ta vào trong ngồi đi, bá mẫu đều chuẩn bị xong cơm nước rồi. Vị này là Hạ đại nhân, kỳ thật là thân thích bà con xa nhà chúng ta, nói vai vế ngươi còn phải gọi bằng tiểu thúc đó.”
Hà huyện lệnh xua tay, khuôn mặt tươi cười nói, “Sao được sao được, thái phó đại nhân là đế sư, quan nhất phẩm đó, hạ quan chỉ là một tiểu quan thất phẩm mà thôi, sao dám để thái phó đại nhân gọi biểu thúc. Đại nhân, mời ngài vào trong ngồi.”
Diệu nhi giờ cũng đã lớn, nghe vậy liền cười lạnh một tiếng, “Từ trước tới nay, ta nhưng chưa từng nghe qua cha ta nói rằng ta còn có biểu thúc nữa đó.”
Hà Đại Lang trừng mắt nhìn hắn một cái, “Ngươi cìn nhỏ biết cái gì, lúc cha ngươi mất ngươi mới bao nhiêu tuổi, tỷ tỷ ngươi còn chẳng biết, ngươi sao biết được mà nói?”
Diệu nhi cười khinh miệt, quay đầu qua chỗ khác, Thẩm Nghị nhíu mày, Diệu nhi do hắn cùng Trinh nương một tay nuôi lớn, Hà Đại Lang giờ lại dùng khẩu khí như vậy khiến hắn rất khó chịu.
Hà huyện lệnh khẽ huých Hà Đại Lang, Hà Đại Lang thế mới chú ý tới sắc mặt Thẩm Nghị ngày càng đen, trong lòng hắn khẽ hừ một tiếng khinh miệt, nếu không phải nữ nhi tứ phòng gả vào chỗ tốt, tiểu tử này giờ dám nói chuyện với hắn như vậy sao? Nếu sớm biết Thẩm Nghị sẽ có được tiền đồ lớn như vậy, hắn đã sớm gả nữ nhi nhà mình sang.
Thẩm Nghị dừng bước lại, hơi hơi chắp tay, “Ta đã lâu không gặp đại ca cùng tẩu trư, thật sự nhớ vô cùng. Lại nói hôm nay cũng không có nói với người nhà ăn cơm ở bên ngoài, cảm ơn ý tốt của đại bá phụ nhị bá phụ tam bá phụ, vẫn để ngày khác đi.”
Thẩm Nghị nói cing, cũng không để Hà gia kịp giữ lại, dắt Minh nhi bước đi, Diệu nhi cười đắc ý, cũng theo Thẩm Nghị đi về.
Về tới Thẩm gia, quả nhiên cả nhà từ lớn đến bé đều đang chờ hắn ăn cơm. Nói đến việc này, Thẩm Phong mới nói, “Nhắc tới người nhà tứ đệ muội, chúng ta chỉ là thông gia khó mà nói gì. Nhưng lão tứ a, Hà gia lần này vị vị trí trưởng trấn nên mới tốn công tốn sức như vậy a.”
Thẩm Nghị nghi hoặc nhìn đại ca.
Trinh nương ngồi bên cạnh cười nói, “Đại bá, huynh cứ nói đi ạ, mấy đại bá kia của muội là người thế nào, lòng muội hiểu rõ.” Minh nhi tự động ngồi lên bàn, Diệu nhi cũng ngồi bên cạnh Minh nhi.
Tức phụ của Tranh nhi Phùng thi đang mang thai ngồi bên cạnh Liêu thị, chọc Cẩm nhi trong lòng Trinh nương không ngừng muốn đi qua sờ bụng nàng.
Thẩm Phong thở dài, “Trưởng trấn lúc trước là Chu trưởng trấn, năm nay nói đã lớn tuổi rồi nên muốn nghỉ ngơi, không thể làm trưởng trấn nữa. Đại bá của tứ đệ muội muốn lên làm trưởng trấn, vì việc này đã sớm móc nối với huyện lệnh. Nghe nói huyện lệnh kia là biểu thúc bà con xa của tứ đệ muội?”
Trinh nương lắc đầu, “Cha muội chưa từng nhắc tới biểu thúc nào.”
Diệu nhi hì hì cười, “Cháu hôm nay thấy biểu thúc kia rồi, vừa thấy tỷ phu liền quỳ xuống, đại bá phụ đều phải nhìn sắc mặt hắn mà làm việc.”
Thẩm Nghị cầm đũa, “Không nói đến chuyện đệ không thể giúp được gì, cho dù có thể giúp đỡ, đệ cũng không muốn giúp như vậy.”
“Được rồi, ăn cơm đi thôi. Hiếm khí về nhà, không nói việc này nữa.” Thẩm Phong cầm đúa, ý bảo mọi người ăn cơm.
Vài ngày sau đó, Hà huyện lệnh tới mời vài lần, Thẩm Nghị đều lấy đủ loại cớ để không ra ngoài, cho đến khi phu thê Hà Tứ Lang nhập mộ phần mới lộ diện. Trinh nương đang mang thai không tiện tới nơi âm khí, nhưng cũng đưa một đoạn đường, Diệu nhi ôm bà mẹ phụ mẫu, Thẩm Nghị cùng vài đứa nhỏ cũng đi theo tiễn đưa, khai mộ lên, dựa theo nơi đại sư âm dương chỉ hạ táng, phu thê Hà Tứ Lang xem như đã nhập phần mộ tổ tiên.
Chuyện mộ phần của phu thê Hà Tứ Lang đã xong xuôi, Hà huyện lệnh bắt đầu tìm đủ loại cơ hội để nói chuyện với Thẩm Nghị, nhưng Thẩm Nghị cũng không ở lại trấn Tú Thủy bao lâu, ngày hôm sau đã quay lại thư viện Tùng Nhân.
Bởi vì Thẩm Nghị cự tuyệt lời mời của Hà huyện lệnh, trong lòng Hà huyện lệnh cũng có chút khó chịu, hắn cảm thấy Thẩm Nghị cũng không giống như Hà Đại Lang nói có quan hệ tốt với Hà gia như vậy, Thẩm Nghị về nhà nhiều ngày như vậy, hắn ngay cả Thẩm phu nhân cũng chưa thấy mặt, lại liên tưởng đến đủ loại chuyện hắn đã hỏi thăm trước đó, hắn cảm thấy Hà Đại Lang đang lừa gạt hắn. Cứ như vậy, Hà Đại Lang trong cuộc tuyển chọn trưởng trấn không còn lợi thế như trước, cũng không qua lại mật thiết như vậy nữa.
Lần về nhà này, Thẩm Nghị Trinh nương cũng làm được không ít chuyện. Cửa hàng tạp hóa được vợ chồng Lưu Đại Trụ trông nom, Trinh nương chuyển nhượng cửa hàng tạp hóa cho Lưu Đại Trị, chỉ thu chút tiền mang tính tượng trưng, cũng coi như báo đáp ân tình của phu thê Lưu Đại Trụ.
Chuyện về mộ phần của phu thê Hà Tứ Lang kết thúc, Trinh nương cũng coi như đã hoàn thành mọi tâm nguyện, chỉ còn chờ Diệu nhi lớn lên, cưới cho hắn một tức phụ, trưởng tỷ nàng đây sẽ hoàn toàn yên tâm.
Mọi chuyện đều nhàn hạ, Trinh nương bắt đầu lo lắng đến chuyện hôn sự của Tam Nha. Nàng hỏi Tam Nha hai lần, Tam Nha đều nói không có người trong lòng, nhưng nói về tiểu nhị của quầy vải, Tam Nha lại không ưng.
Trinh nương dọn dẹp một đống quần áo thay xong cần giặt, gọi Tam Nha hai tiếng mà không thấy đáp lại, vừa ra khỏi cừa phòng thì thấy Tam Nha hình như đang nói chuyện với ai. Đợi chốc lát, thấy vẻ mặt Tam Nha thẹn thùng tràn ngập tươi cười tiến vào.
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian